Năm triết lý đanh thép từ ‘9 to 5’

Bộ phim kinh điển 9 to 5 là một vở hài kịch kỳ lạ về 3 người phụ nữ quá tải trong công việc quyết định cùng nhau tìm cách trả thù vị sếp chuyên quyền bạo lực của họ. Bộ phim là những cuộc đối thoại cứng rắn, những cảnh điên khùng và tràn ngập thứ đạo đức đầy nữ tính. Bỏ qua nội dung gây xúc phạm phụ nữ, trong bài viết dành cho cộng đồng giúp xây dựng sự nghiệp thành công Find Spart, sinh viên ngành sản xuất và nghiên cứu phim đại học Hofstra Erica Mann cũng nêu ra cho bạn nhiều bài học từ bộ phim này khi nói đến việc giao tiếp với đồng nghiệp và hiểu rõ giá trị bản thân.

Sự chuẩn bị làm cho mọi thứ hoàn hảo
Trong phim, nữ anh hùng của chúng ta là Judy đã bắt đầu công việc mới của mình, thư ký một cách ngu ngốc và không chắc chắn rằng chính xác thì những yêu cầu cụ thể cho công việc của cô là gì.
Dù bạn bắt đầu một kỳ thực tập hay công việc mới, có một ý tưởng về những gì bạn sẽ làm vẫn rất quan trọng. Đây sẽ là lợi thế cho bạn khi bạn bắt đầu vị trí của mình.

Thừa nhận sai sót
Trong ngày đầu tiên Judy Bernly (Jane Fonda) bị sếp mới la mắng chỉ vì mắc lỗi liên quan tới máy photo. Bạn nên nhớ rằng, “chúng ta chỉ là con người, chúng ta sẽ phạm lỗi”. Nhất là khi bạn là nhân viên thực tập, không ai kỳ vọng bạn biết mọi thứ ngay lập tức. Kỳ thực tập sẽ là một trải nghiệm học tập.

Bạn không phải là giẻ chùi chân ở cửa của bất kỳ ai

Cô gái tóc vàng hoe Doralee Rhodes (do Parton thủ vai) đã chịu trận trước hành vi quấy rối tình dục của Mr Franklin Hartman, Jr. (Dabney Coleman), ông sếp thành kiến với phụ nữ. Bối cảnh của bộ phim là những năm 80 của thế kỳ 20 và ngày nay loại quầy rối đó không còn thịnh hành, nhưng đừng ngần ngại đứng dậy vì chính mình và lên tiếng. Hoặc ít nhất bạn cũng hãy tham khảo ý kiến từ bạn bè, cha mẹ hoặc ai đó trong công ty hay trường cũ của bạn.

Bạn bè làm cho thế giới chuyển động
Sự đoàn kết của phụ nữ là một chủ đề quan trọng của 9 to 5. Dù làm bạn với tất cả mọi người trong kỳ thực tập không phải là điều bạn kỳ vọng nhưng cởi mở khi gặp gỡ những con người mới và tạo những kết nối mà bạn có thể cần trên con đường sau này vẫn rất quan trọng. Một cộng sự ở NY Creative Intern (tên cũ của Find Spark) là Audrey đã từng có bài viết miêu tả chi tiết về bạn bè và công việc trong trải nghiệm thực tập của cô.

Thiết lập ranh giới là điều quan trọng

Nhân vật Violet Newstead (Lily Tomlin), nhân viên lâu năm nhiều lần bị từ chối thăng chức là ví dụ hoàn hảo cho những nhân viên làm việc quá sức mà không nhận được bất kỳ sự công nhận nào cho công sức của mình. Những câu chuyện về các thực tập sinh kiện công ty vì bắt họ làm việc quá sức mà không cho họ thêm quyần lợi hoặc rất ít quyền. Cân bằng công việc-cuộc sống ngày càng được nhắc tới nhiều hơn trong các bài viết từ báo giấy đến báo mạng.

Bài học cuối cùng, hãy tránh việc trở thành những người nghiện công việc và tìm cách trả thù các sếp hay đồng nghiệp vô kỷ luật!

Five Poignant Lessons from the Movie 9 to 5


http://www.imdb.com/title/tt0080319/synopsis

Nghề diễn viên ở Anh-Học tập, thu nhập và người đại diện

Học tập

 Không như bất kỳ ngành nào khác, trong nghề diễn không có một loại hình đào tạo nghề nghiệp thực tế nào đem lại cho bạn các khả năng được công nhận. Thay vào đó, bạn sẽ phát triển những kỹ năng cần cho công việc “ngay tại chỗ” thông qua các vai diễn khác nhau. Trải nghiệm này sẽ giúp bạn làm dày CV để được nhận vào kỳ dự tuyển diễn viên kế tiếp.

 Cũng có nhiều diễn viên đầu tư học hát, múa hoặc phương pháp diễn xuất nhưng không chắc là nhà tuyển dụng sẽ đóng cho bạn tiền đào tạo những khoản này. Trong một số trường hợp khác, học một kỹ năng mới là điều bắt buộc với diễn viên cho vai diễn đó. Họ sẽ được đào tạo bởi gia sư do đạo diễn sắp xếp.

 Thu nhập

 Nếu là thành viên của Equity (liên đoàn diễn viên và các nghệ sĩ sáng tạo khác ở Vương quốc Anh), tổ chức này có thể giúp bạn đàm phán mức lương tối thiểu. Thông thường thu nhập tối thiểu hàng tuần của một diễn viên lưu diễn trên sân khấu ở Anh là 372 bảng/tuần (gần 11 triệu đồng Việt Nam). Các diễn viên còn có thể yêu cầu trợ cấp sinh kế nếu họ phải chuyển chỗ ở trong thời kỳ lưu diễn. Lương tối thiểu các diễn viên xuất hiện ở West End còn cao hơn, họ có thể yêu cầu đến 470 bảng/tuần (gần 14 triệu đồng). Không có số liệu lương tối thiểu cho diễn viên truyền thanh, truyền hình, phim và thu nhập của họ trong các loại hình này có thể chênh nhau rất lớn.

(West End ở đây chỉ các chương trình nghệ thuật ở nhà hát West End, khu nhà hát lớn có lịch sử hàng trăm năm gồm các nhà hát chuyên nghiệp “Theatreland” ở trong và xung quanh khu West End phía Tây London. nhà hát West End là khu vực nhà hát lớn nhất thế giới và luôn được xem là đại diện cho nhà hát thương mại cấp độ cao nhất trong thế giới nói tiếng anh cùng với nhà hát Broadway ở New York)

 Người đại diện

 Nhiều diễn viên ký hợp đồng với một người đại diện. Công việc của người đại diện là làm tất cả những việc chạy đua với thông tin để xúc tiến hình ảnh mà bạn phải tự làm nếu không có họ.Thông thường người đại diện sẽ tính phí từ 10-25% khi tìm việc cho bạn. Chất lượng các đại diện có sự khác biệt đáng kể. Một đại diện tốt sẽ làm cho công việc của bạn dễ hơn gấp 10 lần, và những hợp đồng phù hợp sẽ thúc đẩy bạn đi tới thời kỳ vàng trong sự nghiệp. Ngược lại, rõ ràng bạn sẽ mất đi một khoảng phần trăm nhất định trong thu nhập khi chọn phải một đại diện tồi.

 Để kết luận, trong thực tế rất hiếm người trở nên đặc biệt giàu có chỉ nhờ diễn xuất, và kinh nghiệm cộng tài năng không nhất thiết phản ánh mức thu nhập. Trong ngành này giờ làm việc có thể không theo giờ giấc chung trong xã hội, đi kèm với việc bắt đầu sớm và kết thúc muộn. Các kỳ thi tuyển thường được tổ chức trong các thành phố lớn ở nước ngoài và yêu cầu xuất hiện của diễn viên thường rất ngắn.

 Vượt lên trên tất cả, nghề diễn có thể là một sự nghiệp thỏa mãn và khác biệt. Và những người đã lựa chọn trở thành một diễn viên thật sự thường không bao giờ tiếc nuối điều đó bất chấp mọi thách thức mà công việc mang đến cho họ.

3 thông điệp sâu sắc cho sự nghiệp từ ‘Morning Glory’

Trong bộ phim công chiếu năm 2010, Rachel McAdams đã có màn trình diễn xuất sắc với vai Becky Fuller, một nhà sản xuất truyền hình trẻ chấp nhận công việc cứu vãn một show tin tức buổi sáng đang xuống dốc. Nhiệm vụ của Becky là tìm mọi cách nâng cao chỉ số rating (lượng người xem) cho ‘Day Break’ với nguồn lực tối thiểu cùng những người dẫn chương trình khó tính. Becky bị ám ảnh quá mức bởi công việc đến mức gần như không có thời gian cho hứng thú yêu đương và không thể bình tĩnh kể cả khi chương trình bắt đầu tốt hơn lên. Nhưng khi nhận được lời mời công việc trong mơ tại The Today Show, cô lại phải đối mặt với sự lựa chọn khắc nghiệt: tiếp tục gắn bó với chương trình cô đã hao tâm tổn sức hay tiến bước…

Các biên tập viên website bình phim Every Movie Has A Lesson đã giúp bạn rút ra 3 bài học sau từ bộ phim này:

 1. Bài học đầu tiên: Thái độ khác nhau của mỗi cá nhân ở nơi làm việc

Morning Glory đã làm rất tốt việc đưa ra khuôn mẫu tiêu biểu cho một nơi làm việc và cải tiến nó bằng những thủ thuật mới. Nhưng công việc mà hầu hết chúng ta đang có đòi hỏi bạn phải làm việc với một nhóm theo khuôn mẫu chưa được đánh bóng dưới những cách quản lý hạn hẹp xem nhẹ giá trị nhân viên. Dù bạn là nhân viên hay sếp thì việc hoà hợp và làm tốt vai trò luôn là điều quan trọng. Và muốn thành công thì cả hai cấp phải làm việc cùng nhau.

 2. Bài học thứ hai: Đừng trở thành kẻ nghiện công việc

 Chắc chắn rằng làm việc chăm chỉ là cần thiết để hoàn thành tốt công việc nhưng đó không phải là tất cả. Trong bài diễn văn tuyệt vời của mình, người đàn ông ở cuối con đường sự nghiệp Mike Pomeroy (Harrison Ford) nói với Becky vừa bắt đầu công việc là nếu bạn không làm gì trong cuộc đời ngoài công việc, bạn cũng sẽ chẳng còn gì khi công việc ra đi. Những người làm việc quá nhiều sẽ cô độc trong công việc và tiêu hết thời gian rảnh để làm việc nhiều hơn sẽ khiến cuộc sống của bạn rất đơn điệu, căng thẳng và thi thoảng không được thoả mãn. Hãy ngừng lại, sống chậm hơn, phục hồi năng lượng, tận hưởng cùng những người đồng hành và thưởng thức hương vị cuộc sống trên đường đi.

 3. Bài học thứ ba: Làm việc vì yêu thích hay làm việc vì tiền?

Sự nghiệp và công việc là một phương tiện để kiếm sống và đem lại cho chúng ta cuộc sống thoải mái nhưng tiền bạc không mua được hạnh phúc. Thỉnh thoảng những công việc được trả lương ít hơn lại là những công việc có tính tưởng thưởng hơn. Trước cơ hội làm công việc tương tự với mức lương cao hơn, bạn không thể thay thế sự thoả mãn đến từ việc là một phần của thành công được xây đắp và tạo dựng. Gắn bó với công việc chính bạn đã bắt đầu và không nhận tiền từ một vị trí tốt hơn mới là sự trung thành và tận tuỵ đích thực.

5 bài học về sự nghiệp cho Phụ nữ từ The Devil Wears Prada

Dù đang ở giai đoạn nào trong sự nghiệp, là một sinh viên vừa tốt nghiệp đang loay hoay tìm lối đi riêng cho mình hay đã tích lũy được một số năm kinh nghiệm nhất định để sẵn sàng cho sự thăng tiến cao hơn thì bạn vẫn có thể học được một điều gì đó qua bộ phim “Yêu nữ thích hàng hiệu” hay “Quỷ cái vận đồ Prada” (tựa Tiếng Việt của “The Devil Wears Prada”, được phát hành tại Mỹ cuối tháng 6/2006 và tại Việt Nam đầu năm 2007).

Lấy cảm hứng từ tiểu thuyết best-seller cùng tên của nhà văn, nhà báo Lauren Weisberger, bộ phim được mọi người yêu thích nhờ đưa ra một cái nhìn chân thực về thế giới việc làm hiện đại trong ngành báo chí thời trang đầy khắc nghiệt. Bộ phim cũng đặt ra vấn đề mà bạn sẽ phải nhiều lần đối mặt trong sự nghiệp: làm việc hướng tới đam mê và những mục tiêu cao đẹp hơn hay vì sự cám dỗ đầy mê hoặc của danh tiếng, tiền bạc. Một phần đáng kể trong phim là toàn bộ quá trình làm việc cho một người sếp quái quỷ, người phụ nữ quyền lực nhất trong phim-tổng biên tập Miranda do diễn viên kỳ cựu Meryl Streep thủ vai. Nhờ sự lột xác bí ẩn, Andy (diễn viên Anne Hathaway) cuối cùng cũng tìm ra cách chiến thắng trong công việc này. Nhưng đó cũng là lúc cô bắt đầu tự hỏi mình rằng liệu mình có sẵn lòng từ bỏ mọi thứ mình từng yêu thích để tiến bước nhiều hơn, và cô thấy được những áp lực, căng thẳng đã khiến sếp cô Miranda hi sinh cuộc sống của mình…

Dưới đây là 5 bài học đáng suy ngẫm ở góc độ phát triển sự nghiệp với các chị em phụ nữ từ bộ phim này trong một bài viết kỷ niệm 10 năm ngày phim ra mắt (30/6/2016) của cây bút Meredith Lepore

1. Đừng bao giờ kỳ vọng được ca ngợi

Một cảnh tuyệt vời trong phim là khi chủ nhiệm nghệ thuật Nigel nói với Andy đang khóc vì chưa bao giờ nhận được lời khen hay sự công nhận nào từ Miranda: “Vì sao cô lại kỳ vọng mọi người sẽ khóc vì cô?”. Lúc đó, Andy đang hành động như thể mình cao hơn công việc này và không biểu hiện niềm đam mê nào với nó, dù cô đã rất chăm chỉ. Mọi người sẽ công nhận niềm đam mê và sự chân thành, nhưng họ cũng thấy rõ lúc bạn chỉ vừa bắt chuyển động cho điều đó.

2. Tìm một người hướng dẫn (mentor)

Andy gần như lạc lối khi mới bắt đầu công việc và nhanh chóng tìm sự chỉ dẫn từ Nigel. Dù khá cứng rắn nhưng cuối cùng Nigel chính là mentor tốt nhất mà Andy có thể học hỏi.

3. Thời trang cũng là một phần của công việc

Trong bộ phim, thời trang đóng một vai trò quan trọng. Andy phải học điều đó; những gì cô mặc tới sở làm đều tạo ra một ấn tượng nhất định, và “dress the part” hay ăn mặc là một phần công việc nghĩa là mọi người, đặc biệt là tổng biên tập Miranda sẽ cư xử với cô nghiêm túc hơn. Về mặt này Andy đã tiến bộ từ chỗ không thể diễn tả nổi sự khác biệt tinh tế giữa các sắc thái xanh da trời và mặc những đồ phụ kiện thô dày trở thành một trong những nhân viên có gu thời trang cá tính nhất, đẹp nhất văn phòng.

4. Giữ bình tĩnh

Andy cũng gặp phải những đồng nghiệp xấu xa như trợ lý chính thức Emily Charlton (Emily Blunt), thuộc loại người không có mặt để giúp bất kỳ ai ngoại trừ bản thân mình. Tuy vậy, cô vẫn cư xử lịch sử và điềm tĩnh trong công việc đầy tra tấn, để ngoài tai mọi bình phẩm ác ý về vẻ ngoài của mình và cuối cùng giành chiến thắng.

5. Luôn giữ tầm nhìn về mục tiêu

Công việc mơ ước của Andy chưa bao giờ là trở thành biên tập viên một tạp chí thời trang (dù có lúc cô đã quên nó trước mọi loại quần áo lộng lẫy và cánh đàn ông ở Paris sau khi cùng Miranda đến đó tham dự một tuần lễ thời trang quan trọng thay cho Emily). Cô cũng biết rằng công việc này đã biến cô thành một con người mình không thích, và tiên đoán được việc nên từ bỏ trước khi quá muộn… Andy đã ném điện thoại của mình vào đài phun nước khi xe hơi chở cô và Miranda dừng lại ở quảng trường Concorde để tỏ rõ cho Miranda biết, mình không phải loại người hi sinh tất cả vì công việc như bà, và cô cũng không cố ý “vượt mặt” Emily như bà nghĩ về cô.

Phim Norma Rae và cuộc đấu tranh của công đoàn trong xã hội mỹ 1980

Trong bộ phim Norma Rae sản xuất năm 1979, nhân vật nữ chính cùng tên do Sally Field thủ vai dựa trên nguyên mẫu là nhà tổ chức công đoàn của J.P. Stevens Mill, Crystal Lee Sutton. Trong phim, Norma Rae là một bà mẹ đơn thân kém may mắn đang sống chung với ba mẹ và làm việc tại một nhà máy ở thị trấn nhỏ. Cô phụ thuộc vào công việc đó để tồn tại nhưng không như các đồng nghiệp khác, Norma không thể chịu đựng được điều kiện làm việc tồi tệ. Vì vậy, cô đã nhận lãnh vai trò lãnh đạo sau khi được truyền cảm hứng từ một nhà hoạt động công đoàn đến với thị trấn.

Để khai sáng cho công nhân về lợi ích công đoàn, Norma Rae đã dùng cách tổ chức kiểu bottom-up, bắt đầu từ các công nhân là tầng lớp dưới cùng và tiếp tục đến khi toàn bộ xí nghiệp giành được quyền thành lập công đoàn. Cuối cùng, Norma Rae và đối tác cùng tham gia “công đoàn hóa” với cô là Reuben cũng thành công trong tổ chức công đoàn, nhưng cũng phải mất 10 năm sau kỳ bầu cử công đoàn thì các công nhân mới được ký hợp đồng ở J.P.Stevens.

Việc công đoàn vẫn duy trì sức mạnh trong ngần ấy thời gian mà không nhận được hoặc chỉ có rất ít sự khuyến khích từ giới quản lý cho thấy sức mạnh của nhân cách con người và sức mạnh từ những lợi ích mà một công đoàn hứa hẹn đem lại cho những người sáng tạo ra nó, tin tưởng nó. Lúc đó, điều kiện làm việc và thu nhập có thể vẫn như cũ và yếu tố duy nhất thay đổi trong đời sống xí nghiệp là niềm hy vọng về những đổi thay trong tương lai. Họ chỉ giành được quyền tổ chức và không có thêm điều nào khác nữa trong suốt mười năm.

Trong thời gian đó, bỏ việc và tìm việc nơi khác với các công nhân lại là một điều xa xỉ. Những người sếp của nhà máy biết rõ điều này và khai thác nó nhiều nhất có thể.

Có nhiều lý do để vai nữ chính Norma tạo được cảm hứng, rõ ràng nhất là việc cô là một phụ nữ không được giáo dục, cũng chẳng có kinh nghiệm về công việc công đoàn nhưng vẻ đẹp từ sức hút và nhân cách của cô đã giúp cô giành được sự tôn trọng và tin tưởng của các công nhân khác.

Norma Rae là ví dụ tiêu biểu cho những ai theo đuổi giấc mơ Mỹ của tầng lớp lao động vốn khác hẳn giấc mơ Mỹ truyền thống. Họ không thể hy vọng trở nên thành công như những người sinh ra trong giàu có vì việc xuất hiện một doanh nhân đột phá từ xuất phát điểm không có tiền bạc gì là chuyện hiếm khi xảy ra vào thời đó. Giấc mơ Mỹ của Norma Rae nói riêng hay người lao động nói chung chỉ đơn giản là có một công đoàn bảo vệ để đảm bảo cho cô và các công nhân đồng sự có một công việc ổn định, điều kiện làm việc bớt độc hại với sức khỏe hơn và tất cả đều được trả lương tương xứng.

Picture Perfect và The Proposal – film những phụ nữ chuyên nghiệp nên xem.

Cuộc sống muôn màu muôn vẻ đem lại nhiều phương thức giải quyết vấn đề đa dạng xuất phát từ lý trí lẫn con tim. Ngoài những cách thức thông thường và hợp lý để tiến lên những nấc thang sự nghiệp mới như chăm chỉ học hỏi và làm việc, tích lũy những kinh nghiệm, kỹ năng cần thiết, thường xuyên trau dồi kiến thức mới… thì còn có những cách làm đặc biệt xuất phát từ khác biệt văn hóa, giá trị sống, nhận thức bản thân, nhất là đối với phụ nữ. Những cô gái trong 2 bộ phim dưới đây có thể là những nhân viên tài năng nhưng lại gặp rắc rối trong công việc, thậm chí đứng trước nguy cơ mất việc vì những lý do rất đỗi đời thường.

Picture Perfect (1997)

Theo một khảo sát gần đây được thực hiện bởi  Forbes Woman và 2 website theknot.com WeddingChannel.com, khoảng 29% phụ nữ cho rằng nhẫn đính hôn sẽ gia tăng cơ hội được tuyển dụng của họ. Trong bộ phim hài lãng mạn này, vai nữ chính Kate do (Jennifer Aniston thủ vai) đang làm việc cho một văn phòng quảng cáo cảm thấy mình không được thăng tiến dù có nhiều ý tưởng tuyệt vời chỉ vì cô còn độc thân. Vì vậy, cô quyết định thuê một gã đàn ông giả vờ làm hôn phu của mình để mình có thể được thăng tiến.

Bộ phim không phải là một hài kịch tầm thường mà đem lại một thông điệp thú vị rằng, thỉnh thoảng có những người độc thân, đặc biệt là phụ nữ, lại bị phân biệt đối xử trong môi trường làm việc chỉ vì có những người nghĩ rằng họ sẽ không nghiêm túc.

Dĩ nhiên, đây chỉ là giải pháp mà bộ phim đưa ra. Trong đời thực, Kate hoàn toàn có thể thẳng thắn trao đổi với sếp để biết các tiêu chuẩn cho vị trí cao hơn là gì, hoặc tình huống xấu hơn là tìm một văn phòng khác tốt hơn.

The Proposal – Lời cầu hôn (2009)

Trong bộ phim hài lãng mạn cổ điển do Sandra Bullock thủ vai nữ chính, nhân vật Margaret Tate-tổng biên tập một công ty phát hành sách của cô được xem là sếp nữ xét nét lạnh lùng trong công việc. Không phải là người xinh đẹp nhất văn phòng nên cô cảm thấy cách duy nhất để tiến xa hơn trong ngành xuất bản là thể hiện bề ngoài thô ráp này, trong đó có việc đối xử tệ với nam trợ lý đẹp trai Andrew Paxton. Không may, trước nguy cơ bị trục xuất về Canada vì visa sắp hết hạn, Tate đã thuyết phục Andrew đóng giả vị hôn phu của cô để cô được ở lại Mỹ. Khi đó giấc mơ làm biên tập viên của Andrew mới có cơ hội trở thành hiện thực vì nếu cô không còn ở công ty thì những ý tưởng Andrew đã trao đổi với cô cũng trở nên vô nghĩa.

Theo kế hoạch ban đầu, họ sẽ quay lại cuộc sống cũ sau khi giải quyết vấn đề visa nhưng khi hai người quay về quê nhà của Andrew ở Sitka, Alaska để gặp gỡ gia đình Andrew sau màn đính hôn giả, mọi chuyện trở nên bất ngờ. Sau nhiều tình huống bi hài kịch và Tate đóng gói đồ đạc chuẩn bị về nước sau khi thú nhận lý do thật khiến hai người đến với nhau tại đám cưới, Andrew nhận ra mình đã thật sự yêu cô…

 

Lựa chọn nghề nghiệp của các nữ nhân tài năng trong Baby boom và His Girl Friday

‘His Girl Friday’ – 1940

Trong bộ phim ‘His Girl Friday’ năm 1940 của đạo diễn Howard Hawkes, Hildy Johnson (do Rosalind Russel thủ vai) là một phóng viên khá thành công trong công việc của mình. Sau khi ly dị, cố đã đính hôn lần 2 và muốn dành toàn thời gian để làm vợ, làm mẹ nhưng bị giằng xé giữa 2 lựa chọn: sự nghiệp và việc chuyển tới Albany rồi sinh con với người chồng sau Bruce Baldwin (Ralph Bellamy), một nhà kinh doanh bảo hiểm nhút nhát (hình mẫu tiêu biểu của những năm 1940). Chồng cũ và cũng là biên tập viên khó tính của cô, Walter Burns (Cary Grant) không muốn mất cô trong cả cuộc sống lẫn công việc ở tòa soạn. Anh đã tìm cách kéo cô ra khỏi cuộc sống buồn tẻ bằng câu chuyện về vụ khởi tố kẻ sát nhân nhưng không thành công. Nhưng rồi mọi sự thuyết phục bằng vật chất lẫn lý lẽ của Walter cũng khiến ngôi sao điều tra Hildy quyết định dấn thân một lần nữa, khi cô phát hiện ra bằng chứng rằng người bị khởi tố có thể vô tội…

Dù cuối cùng Hildy cũng lựa chọn cuộc hôn nhân mới nhưng hình ảnh đam mê làm báo và sự hăng say với những bài viết độc quyền của cô đã khiến cho bao nhiêu khán giả phải ngưỡng mộ và là bài học đáng chú ý cho nhiều phụ nữ trong việc xây dựng sự nghiệp.

Baby Boom (1987)

Cũng là một bộ phim kinh điển về những phụ nữ đơn thân nghiện công việc, trong phim J.C. Wiatt (Diane Keaton), một cô gái coi trọng sự nghiệp ở Manhattan đột nhiên được thừa kế một đứa trẻ từ người họ hàng vừa mất. Cô cảm thấy mình phải lựa chọn giữa sự nghiệp và làm mẹ và điều này thật ép buộc vì bạn trai cô không ủng hộ cô giữ lại đứa nhỏ. Cuộc sống của cô dần bị đảo lộn, cuối cùng cô mất cả bạn trai lẫn công việc khi mang đứa bé tới sở làm. Nhưng khi chuyển tới Vermont, cô khám phá ra rằng làm doanh nhân là một cách rất thú vị khi bắt đầu việc kinh doanh thức ăn cho trẻ. J.C đã từ chối lời mời trở lại công việc cũ để có thể làm việc theo lịch của mình và có được sự cân bằng cuộc sống-công việc mà mọi người hay nói đến.

“Tôi không thể có con vì tôi sẽ có buổi họp vào giờ ăn trưa lúc 12.30” là một câu nói tiêu biểu của J.C Wiatt trong phim. Vai diễn của người luôn tuyệt vời Diane Keaton  đã làm tan chảy trái tim khán giả khi cô khắc họa những khó khăn ngớ ngẩn mà một người phụ nữ vừa muốn giữ được định hướng sự nghiệp vừa muốn làm mẹ phải đối mặt…

Bộ phim là bài học về việc trên đường đời những ý tưởng bạn đã hoạch định sẽ luôn luôn thay đổi, nhưng sự thay đổi không đồng nghĩa với dấu chấm hết cho sự nghiệp của bạn mà có thể mở ra một cánh cửa khác.

 

Sự nghiệp của các nhân vật nữ trong film Working Girl và Erin Brockavich

Nếu bạn muốn tìm cảm hứng từ những người phụ nữ nỗ lực xây dựng sự nghiệp để khẳng định bản thân từ những ngày đầu khó khăn, chịu nhiều định kiến của dư luận thì hãy thử tham khảo 2 bộ phim dưới đây:

Working Girl (1988)

Trên nền nhạc đầy cảm hứng của bài hit “Let the River Run.” của Carly Simon là toàn bộ vở kịch, sự lãng mạn, những cảnh gián điệp doanh nghiệp và sự hài hước. Về tổng thể, bộ phim cuối những năm 80 do Mike Nichols đạo diễn này là một cái nhìn chân thật về thế giới công việc hiện đại và những định kiến về vẻ ngoài, giáo dục, dòng dõi gia đình.

Đó là câu chuyện về cô trợ lý Tess McGill’s (Melanie Griffith) vươn lên hàng đầu được nhiều khán giả yêu thích. Từ chỗ qua đêm trong rượu và một loại thuốc gây hưng phấn với giám đốc điều hành Jack Trainer (Harrison Ford) chỉ sau buổi tiệc kinh doanh đầu tiên rồi bị ném xuống dưới xe buýt (với sự bao che của sếp nữ hay xét nét Katharine Lynch do Sigourney Weaver thủ vai), Tess đã đứng dậy đấu tranh cho chính mình và cuối cùng cũng được công nhận cho hợp đồng cô đã giành được.

Erin Brockavich (2000)

“Lần đầu tiên trong đời mình, tôi được mọi người tôn trọng. Xin đừng bảo tôi từ bỏ điều này”, đó là câu nói của vai nữ chính trong bộ phim cùng tên Erin Brockavich đã giúp Julia Robers giành tượng Oscar.

Bộ phim dựa trên một câu chuyện có thật của chính Erin Brockavich, một nhà hoạt động môi trường, thư ký pháp lý người Mỹ sinh năm 1960, hiện đang sinh sống tại California.

Erin giống như một quyển sách bị đánh giá chỉ bởi cái bìa của nó. Từ một người mẹ đơn thân, Erin được chọn làm trợ lý cho một luật sư hay bực mình. Khi xem xét trường hợp một khu vực bị ảnh hưởng nặng nề bởi sự có mặt của một công ty điện, ban đầu Erin đã một mình dẫn dắt một cuộc điều tra về vụ này và có những khoảnh khắc đáng ngưỡng mộ khi phanh phui vụ việc. Đó là scandal PG&E (tên công ty nêu trên) làm nguồn nước của cư dân quanh vùng bị nhiễm độc. Thật sự là một cuộc chiến không cân sức như giữa David và Goliath với David là một người mẹ cứng rắn trong cách nói chuyện, giày cao gót và bộ ngực đồ sộ và Goliath là PG&E trị giá hàng triệu đôla. Cuối cùng gián điệp doanh nghiệp này đã đạt được thành công lớn trong sự nghiệp, thu thập được 634 chữ ký chỉ trong 5 ngày, cùng một số tài liệu quan trọng từ một cựu nhân viên PG&E-những bằng chứng giúp cô chiến thắng trong vụ kiện. Thành tích của cô là một câu trả lời vô giá cho sự nghi ngờ của các đồng nghiệp tại văn phòng và đó chính là lúc Erin tỏa sáng trong mắt họ.

(ngoài đời đây là vụ kiện chống lại công ty Pacific Gas and Electric Company (PG&E) ở California năm 1993. PG&E đã phải bồi thường 333 triệu USD, số tiền bồi thường lớn nhất trong một vụ kiện tác động trực tiếp trong lịch sử tòa án Mỹ)